Đọc truyện Vợ À, Anh Sai Rồi! - Chương 2: 2: Về Lãnh Gia. Cập nhật chương mới nhanh nhất tại Truyentr.vn Truyện Vợ À, Anh Sai Rồi! là tác phẩm ngôn tình hiện đại đầu tiên của tác giả Nguyệt Nhược Du Yên. Cô là tiểu thư của Lưu Gia, được cha mẹ cưng chiều, yêu thương hết mực. Anh là một người cực kì lạnh lùng, khốc, tuyệt tình. Giữa cô và anh có hôn ước nên bắt Về quyết định nuôi con, vợ anh cũng chẳng thèm tranh giành, thẳng thừng tuyên bố "ai muốn nuôi thì nuôi". Vậy là con trai hiện đang được anh X chăm sóc, thỉnh thoảng vợ anh mới ghé về thăm con. Cảnh "gà trống nuôi con" chắc chắn gặp nhiều khó khăn, nhưng anh X vẫn cảm thấy tốt hơn nhiều so với khoảng thời gian hai vợ chồng cãi cự, không hòa thuận. Vợ Ơi Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi! - Chương 63 | timtruyen.com Chương 64 Lãnh Nguyệt Băng Tùy chỉnh Truyện Vợ Ơi Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi! Chương 63 Chương 64 - Chị dâu, sao mặt chị đỏ thế kia? Chị bị sốt rồi ạ? - Nhan Từ Tuệ đi tới lo lắng hỏi. - Không!không có!Chị vẫn khỏe mà! - Dương Họa Y vội lắc đầu. - Chị không ốm thật chứ? 'Anh à! Em đã chán anh lắm rồi!" Là nơi khán giả có thể lắng nghe được những hết những cung bậc cảm xúc của người chồng, người vợ từ quá trình họ gặp nhau cho tới lúc kết hôn, những trải lòng những tâm sự chưa một lần có cơ hội chia sẻ. . Bạn đang đọc truyện Vợ À, Anh Sai Rồi! của tác giả Mie리. Ánh nắng len lỏi vào căn phòng màu trắng thuần khiết, rọi qua khung cửa sổ, trong căn phòng có một cô gái đẹp tựa thiên thần đang say giấc ngủ, do có ánh nắng nên làm khung cảnh trong căn phòng này thật lung linh, cô gái khẽ động đậy người, ngồi dậy dụi dụi mắt, vươn vai một cái rồi mỉm cười. Cô bước vào làm vệ sinh cá nhân rồi mở cửa phòng mình bước ra ngoài, đi xuống nhà cô đã ngửi thấy hương thơm của thức ăn, mùi này làm bụng coi réo lên, cô lên tiếng" Con chào cha, con chào mẹ " " Chào con, con gái yêu " - Thước Lam Vi nở nụ cười hiền dịu nhìn cô con gái. " Chào con " - Lục Đắc Thành lên tiếng nhưng mắt vẫn chăm chăm đọc báo " Ủa mẹ, anh trai con đâu rồi? - "Ngó quanh nhà vẫn không thấy bóng dáng anh trai cô đâu bèn hỏi mẹ. " Anh con nó đi công tác rồi " " Vâng "" Thôi, chúng ta vào ăn nào " - Lục Đắc Thành để tờ báo xuống bàn rồi đứng dậy. " Dạ "Thế là họ cùng bước vào bàn ăn, vừa ăn vừa trò chuyện rôm rã, bỗng mẹ cô nhắc đến" Tiểu Nhi à, ta muốn nói với con một việc" Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Nông Kiều Có Phúc và Trùng Sinh Chi Thương Lam. Thể loại Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện Sủng, Đô Thị...Giới thiệuMột thiên kim tiểu thư họ Lưu được nuông chiều vô cùng, nhưng riêng việc hôn ước, cô lại không thể làm nũng để né nên cô phải gả cho anh, một người vô cùng lạnh lùng, đạm mạc và hờ là cô không ngờ, đối với anh, cô lại yêu từ cái nhìn đầu tiên để rồi cô lại chịu đau khổ. Khi qua căn biệt thự của anh cô mới biết anh đã yêu một cô gái, và cô gái đó sẽ sống chung một căn nhà với chấp nhận tất cả, cô chịu mọi thủ đoạn của cô ta, cuối cùng cô cũng đứng lên chống lại sự đàn áp và quá đáng của anh và cô khi cô mang thai, chính anh là người làm đứa trẻ chưa chào đời của cô biến mất khỏi cuộc sống này mãi mãi. Cô hận, hận anh nhưng cô lại yêu anh hơn tất cả nên rồi lòng hận thù đó cũng dần dần phai ra nước ngoài để bắt đầu cuộc sống mới cùng với một người yêu cô thật lòng nhưng cô lại chẳng thể đáp lại tình cảm của người chuyện sẽ được bắt đầu khi cô trở về... Cô là tiểu thư của Lục Gia, được cha mẹ cưng chiều, yêu thương hết mực. Anh là một người cực kì lạnh lùng, lãnh khốc, tuyệt tình. Giữa cô và anh có hôn ước nên bắt buộc cô phải chấp nhận cuộc hôn nhân không kết quả này. Chỉ là cô không ngờ cô lại yêu anh từ cái nhìn đầu tiên để rồi cô lại chịu đau khổ. Khi qua căn biệt thự của anh cô mới biết anh đã yêu một cô gái, và cô gái đó sẽ sống chung một căn nhà với cô. Cô chấp nhận tất cả, cô chịu mọi thủ đoạn của cô ta, cuối cùng cô cũng đứng lên chống lại sự đàn áp và quá đáng của anh và cô ta. Đến khi cô mang thai, chính anh là người làm đứa trẻ chưa chào đời của cô biến mất khỏi cuộc sống này mãi mãi. Cô hận, hận anh nhưng cô lại yêu anh hơn tất cả nên rồi lòng hận thù đó cũng dần dần phai mờ. Cô ra nước ngoài để bắt đầu cuộc sống mới cùng với một người yêu cô thật lòng nhưng cô lại chẳng thể đáp lại tình cảm của người đó. Mọi chuyện sẽ được bắt đầu khi cô trở về... Thể loại +Ngược - sủng +Hiện đại +Hắc bangTruyện này do Mie리 cho phép NovelToon đăng tải, nội dung chỉ là quan điểm của bản thân tác giả, không thể hiện lập trường của NovelToon   Sáng hôm sau...!Cô thức dậy sớm nhất trong nhà, sau khi làm vscn thì cô bước xuống lầu chờ tin vui, cô nghe nói là ngày hôm qua nhỏ không có về nhà, chứng tỏ là nhỏ ở lại đây và ở trong phòng Tuấn đi vào bếp pha một tách coffee sữa, ra ngoài phòng khách ngồi xuống chiếc ghế ngồi chễm chệ trên ghế sopha, tay nâng tách coffee đưa lên miệng, uống một ngụm rồi để xuống này, cha mẹ cô đi xuống thấy cô ngồi sẵn ở dưới ghế sopha thì hơi bất ngờ, từ đó tới giờ cô có bao giờ thức sớm đâu chứ sao bây giờ lại thức sớm cô lên tiếng - Con gái của mẹ sao hôm nay thức sớm quá vậy? - Lam Vi- Dạ con chào mẹ, lý do hôm nay con thức sớm là vì muốn nhận được tin vui thôi ạ - cô- Tin vui? - Lam Vi- Chút mẹ sẽ biết - cô mỉm cườiBà lắc đầu, chắc con bé này lại làm gì nữa rồi cả cha cô Đắc Thành cũng bó tay với cô kia mà, chẳng thể làm sao cô con gái yêu của ông chỉ sang Mỹ để tránh mặt ai đó thôi mà khi trở về lại thay đổi như rồi, cuối cùng cặp đôi kia cũng xuống, trước sự vui vẻ của cô và sự bất ngờ lần hai của cha thì xấu hổ muốn độn thổ khi thấy ánh mắt đó của cha mẹ Tuấn Kiệt vẫn bình thường không hề có phản ứng gì Yên mặt anh dày quá mà - Chào buổi sáng anh trai, chị dâu - cô- Chị dâu? - Đắc Thành - Đúng rồi đó cha, Băng Băng bây giờ là chị dâu con rồi, bắt đầu từ hôm qua cơ - cô- Vậy là...!- Lam ViTuấn Kiệt gật đầu, cha mẹ cô cũng mỉm cười, hai người đã ưng cô con dâu này lâu rồi chỉ chờ giây phút này mà À như thế là được rồi, các con và ông ngồi xuống đi, ta vào làm đồ ăn sáng cho nhé - Lam Vi- Mẹ ơi, mẹ khỏi cần phải làm cho con, hôm nay con có việc phải ra ngoài nên mẹ khỏi cần phải làm cho con đâu ạ - cô- Con đi đâu? - Lam Vi- Dạ...!Con đi có chút chuyện đó mà - cô bối rối - Ừm, được rồi - Lam ViNhỏ lo lắng đi lại chỗ cô, nói nhỏ - Có ổn không đó? - nhỏ- Không sao đâu, cậu không cần lo cho tớ đâu, việc bây giờ cậu cần làm là ở bên anh trai tớ và yêu anh ấy kìa - cô- Nhưng...!- nhỏ vẫn lo- Cậu lo quá rồi đó, tớ sẽ ổn thôi - côNói rồi, cô quay người đi về đứng đó nhìn theo bóng dáng cô, lo lắng " Cậu có chắc ổn không đấy? Cậu sẽ ổn thôi, đúng chứ? "Cô về phòng mình, lựa một bộ áo trễ vai màu trắng cùng cái váy màu xám dài đến đầu gối mặc cô bước xuống lầu đi ra khỏi nhà, cô lấy chiếc Rolls Royce màu trắng lên xe cô nhanh chóng đạp ga phóng đi, chiếc xe băng trên con đường quen thuộc, cảnh vật thiên nhiên đang hòa với ánh nắng ban mai thật là trước cô có bao giờ được ngắm ánh nắng ban mai như bây giờ đâu, cô thôi nghĩ ngợi lái xe tới Lãnh Thị, cái nơi cô chẳng muốn tới chút nơi, cô xuống xe bước vào đại sảnh của Lãnh Thị, tiếp tân thấy cô liền lên tiếng - Chào tiểu thư, tiểu thư cần tôi giúp gì không ạ? - tiếp tân- Tôi muốn gặp Lãnh chủ tịch, tôi là người Thịnh Thị, đến đây theo lời mời của Lãnh chủ tịch - cô- Cô là Lưu tiểu thư ạ? - tiếp tân- Ừm - cô- Vậy mời cô đi hướng này ạ - tiếp tân Cô đi theo lời của tiếp tân, đến thang máy chuyên dụng cho chủ tịch ấn tầng 97, tầng cao nhất ở đây và cũng là tầng có phòng vị chủ tịch tài giỏi, nổi tiếng là lạnh lùng khi thang máy đến tầng 97, cửa thang máy mở ra cô liền thấy một người đàn ông đứng đó, người đàn ông này cúi đầu khi thấy cô, nói - Chào Lưu tiểu thư, tôi là thư kí của chủ tịch, mời cô theo tôi - thư kíCô gật đầu rồi đi theo anh ta, đi được một đoạn cô nhìn thấy cánh cửa được sơn màu nâu sẫm ở đằng kia, thư kí quay qua, cúi đầu - Đó là phòng của chủ tịch, mời Lưu tiểu thư vào trong - thư KíThư kí nói xong liền ngay lập tức rời đi bởi vì anh ta đã hết việc rồi, nếu còn ở đây thì chắc chắn anh ta sẽ nhận trận lôi đình từ chủ bước lại gần cánh cửa đó, giơ tay lên gõ vào cánh cửa đó Cốc...!Cốc...!Cốc...!Từ bên trong vang lên giọng nói quen thuộc - Vào đi - anhCô mở cửa đi vào, sau khi đã đóng cửa phòng lại cô lại chiếc ghế sopha đằng kia ngồi xuống, chân vắt chéo, tay khoanh trước ngực, nói - Anh muốn gặp tôi để làm gì? - cô- Chắc em cũng biết về việc Lãnh Thị đang giao tranh với Tô Thị - anh- Tôi biết - cô- Chắc em cũng biết Tô Thị đang chuyển hướng sang Thịnh Thị - anh- Tôi biết - cô- Và chắc em cũng biết anh đã chấp nhận lời giao tranh - anh- Vào vấn đề chính đi, đừng vòng vo tam quốc nữa - cô- Được, anh mời em đến đây là vì muốn em và anh hợp tác với nhau, tức Lãnh Thị sẽ hợp tác với Thịnh Thị - anh- Nếu tôi không muốn thì sao? - cô- Cái này là tùy em nhưng nếu như em không đồng ý thì những cổ đông lẫn các tập đoàn khác cũng sẽ bị ảnh hưởng - anh- Anh đang đe dọa tôi? - cô nhíu mày- Không! Anh chỉ nói như vậy mà thôi, em suy nghĩ đi - anh- Hợp tác với anh thì sẽ làm được gì? - cô- Đương nhiên là rất nhiều thứ, nếu hợp tác với nhau thì khả năng hạ Tô Thị sẽ cao hơn và hắn ta cũng sẽ không thừa nước đục thả câu được - anh-....!- vậy, cô đang suy ngẫm, anh nói rất có lý nhưng có một điều gì đó khiến cô không thể đồng ý liền được, cô biết không thể để chuyện riêng làm ảnh hưởng đến chuyện chung được và bây giờ chỉ có Lãnh Thị và Thịnh Thị là hai tập đoàn lớn mạnh mới có thể hạ được Tô Thị vĩnh mình đã hứa với Hạ Giang là sẽ không để hắn ta chết cũng sẽ không hạ hắn ta vĩnh viễn, phải làm sao cho phải đây? Cô bây giờ thật sự rất rối, mọi thứ cứ rối tung lên, đành phải làm cách này để sắp xếp lại mọi thứ Được rồi, hợp tác thì hợp tác nhưng tôi có một điều kiện - cô- Em nói đi - anh- Hắn ta sẽ không chết - cô- Được - anhCô gật đầu, thế là bây giờ cô sắp xếp hết mọi thứ và Hạ Giang bây giờ sẽ là nội gián cho cô, đồng thời Hạ Giang sẽ là người phải khiến hắn ta thay đổi ý định trả thù này Hạ Yên Từ này mình sẽ đổi cách xưng hô của Hạ Giang nhé, từ ả thành nó nhé - Nếu không còn việc gì nữa thì tôi về đây - côCô đứng dậy định bước ra khỏi căn phòng này thì bị ai đó nắm lấy tay kéo về phía bất ngờ nên cô ngã vào lòng của anh, anh ôm cô chặt vào Nguyệt Nguyệt, em đừng ngoan cố vậy mà, quay về bên anh được không? - anh- Xin anh buông tôi ra, tôi đã nói rõ quan hệ giữa tôi và anh rồi, tôi và anh không hề có quan hệ gì với nhau nên mong anh hãy giữ tự trọng - cô- Tự trọng à? Anh mất nó rồi, mất từ lúc em nhớ em lắm đấy - anhNghe đến đây, tim cô vừa vui vừa đau, cô vui vì cô biết anh có nhớ cô, cô đau vì anh nói câu này quá Bỏ ra! - côAnh quay người cô lại, áp đôi môi của mình lên đôi môi anh hằng nhung nhớ, tách đôi môi cô ra anh luồn chiếc lưỡi của mình vào bên trong khoang miệng của cô, khám phá bên trong khoang miệng, chiếc lưỡi anh quấn lấy chiếc lưỡi mềm mại của tham lam hút hết vị ngọt như mật ong trên đầu lưỡi một lúc cô khó thở anh mới luyến tiếc rời bỏ đôi môi ngọt ngào Thật ngọt - anhNghe thấy hai từ này, mặt cô hơi đỏ lên, ngượng quá hóa giận, cô đẩy anh ra, nói - Anh thật đê tiện, tôi càng thất vọng về anh rồi - cô- Em nói anh đê tiện vậy anh sẽ đê tiện như em nói - anh- Anh...!- cô Yên Anh vô sĩ quá rồi - Sao? - anh- Đồ vô sĩ - côCô bước ra khỏi đây, mặt vẫn đỏ nhưng trong lòng cô lại có hai thứ cảm giác khác nhau và hai loại cảm giác này khiến cô một muốn một không....!.

vợ à anh sai rồi